View Full Version : Tuyển tập thư tình củ chuối
thangdien
21-04-2008, 05:54 PM
Em thương mến!!!
Hôm nay trời thật đẹp, mây trắng bay đi mây đen ập tới . Anh ngồi trong xó co cẳng viết cho em iu của mình bức thư tình hay nhất thế kỉ 22. Đầu thư, anh chúc em nhiều thịt bò kho tăng calo để em mạnh khoẻ. Em à! Chỉ mới gặp em thôi mà anh ngỡ như đã quen nhau từ kiếp trước. Xa em vài giây thôi mà ngỡ đã bao năm. Em ơi, ánh mắt em làm cả miền Nam chìm trong băng giá. Em cất tiếng cười làm cả miền Bắc ngủ quên còn khi những giọt lệ em rơi làm 7 tỉnh miền Trung chìm trong lũ lụt...Ôi thôi!!! Quái vật!!!...Em à em đến với anh trong ngày đông băng giá. Em sưởi ấm con tim anh tựa lò vi sóng nướng con mực khô. Mỗi khi anh khát, em là vại beer hơi dịu đi cái khát khủng khiếp của mùa hè...Ôi em tôi thật là vô địch...
Thôi, thư đã dài dù chỉ là một chút trái tim anh. Em thấy không? Nếu em iu anh thì anh nguyện dâng trái tim mình đem nấu cháo cho em bồi bổ. Tim của anh là Hàng VN chất lượng cao có kiểm duyệt dịch phẩm đó em...
Yêu em nhiều...
Ngày lành tháng rách năm tàn tã.
Người yêu bé bỏng của anh ơi! Giờ này em đang làm gì vậy? Em có biết là anh nhớ em lắm không Đôi mắt ốc nhồi dễ thương, làn môi như ăn nhầm ớt hiểm và hàm răng như những cô Hàng Xén được nhà thơ Hoàng Cầm miêu tả trong bài thơ Bên Kia Sông Đuống của em cứ hiện hữu trong đầu anh làm anh càng nhớ nhung em ra riết.
Giờ này chắc em đang say giấc nồng với những món ăn em đem vào trong giấc mơ của mình. Em có biết anh đang lo lắng lắm ko? Chiếc vành xe của anh bây giờ vẫn chưa được thay mới. Nó vẫn hàng ngày chở anh đi làm với một kiểu cách MatXa hay nói đúng hơn là vừa đi vừa nhảy trên yên xe vì chiếc vành méo mà em đã gây ra đó em yêu ơi! Nếu như em nghe lời anh chịu khó ăn ít đi 3 tô bún Riêu thì đâu đến nỗi xe anh phải như vậy.
Thôi anh nhớ em cũng chỉ viết được vậy thôi nếu viết thêm nữa thì anh không dám nói là anh không xé nát bức thư này đâu! Chào người yêu bé nhỏ như con voi còi của anh nha!!!
Em yêu!
Cuối cùng thì anh cũng đã tán được em. Ngay từ phút đầu tiên nhìn em gác chân lên bàn phì phèo điếu thuốc lá là anh đã thấy tê tái cả cõi lòng. Anh tự nhủ thầm trước sau gì thì anh cũng phải tiêu diệt được em.
Con đường quen em sao mà chông gai như rừng u nước độc. Anh đã tốn bao nhiêu để dụ bà Tám bán cá (Thì mẹ Tám nhiều chuyện đó), nhờ bả giúp anh... Mà bả cũng lợi hại thiệt, bả đã biến anh từ một chàng thanh niên hiền như thỏ đế trở nên một chú nai tơ dưới gót chân em. Nhiều khi anh nghĩ: Tại sao anh lại mê em ??? Phải chăng là vì sắc đẹp của em. Mà công nhận là em đẹp thiệt. Ôi sắc đẹp của em như sắc nuớc hương trời, tươi như bông hoa tàn tạ giữa mùa đông lạnh giá. Mỗi khi em nở nụ cười khô héo trên đôi môi thâm sì thuốc lá là anh run rẩy sụm ba sườn.
Đã bao lần anh nhủ lòng rằng đời anh không thể thiếu em. Anh nhớ em như ngoại anh nhớ miếng trầu, như cậu anh cần vợ, như mợ anh thích cần sa và như ba anh mê thuốc lá. Xin em hãy yên tâm mà giao phó cuộc đời em cho anh. Rồi anh sẽ đưa em đến một chốn bình yên, nơi chỉ có tiếng cóc nhái mèo kêu, chuột la chó sủa. Nơi đó ta sẽ sống với nhau thật là hạnh phúc, con cháu từng đàn.
Viết tới đây anh thấy nhớ em vô chừng, muốn cắn em ngàn miếng, muốn chặt em thành trăm khúc mà bỏ vào mai-crô-guây để làm tình yêu 7 món mà nhậu lai rai . Nói tới ăn tự nhiên anh thấy đói, thôi anh đi nấu mì gói anh ăn kí đã. Giả từ em và hẹn ngày tái ngộ
thangdien
21-04-2008, 05:56 PM
Mới ngày nào anh còn đang ở bên em... mà bây giờ Anh với em hai phương trời cách biệt. Chẳng hiểu tại sao anh lại ra đi vội vàng như thế. Sao anh lại nỡ đành wên đi bao nhiêu ngày mơ mỘng và đầy kỷ niệm như thế?? Từ ngày anh ra đi dến bây giờ.. Em vẫn thường ngồi một mình ôm lại những giây phút nồng thắm và hạnh phúc khi được ở gần anh. Anh biết không.. em đã ráng để quên anh và không nhớ đến anh nữa... nhưng càng muốn quên thì lòng lại càng suy nghĩ đến anh nhiều hơn...và càng Nhớ đến anh nhiều. Mất đi anh... em chã còn thấy gì vui nữa... Những ngày xa vắng anh em thấy đời mình quạnh vắng và mất mát rất nhiều.
Mỗi đêm em đều thức để chờ phone anh gọi đến. Dù biết rằng hy vọng rất nhỏ nhoi nhưng em cũng cố chấp và vãn chờ đợi. Mỗi khi phone ring em thật zui lém... nhưng lại càng thất vọng hơn khi người bên kia đầu Giây không phai là Anh. Tại sao anh nỡ làm như thế? Không phải anh đã Hứa là sẽ mãi mãi yêu em và trọn đời sẽ bên cạnh để an ủi lúc em không zui... Lo lắng quan tâm cho em hay sao?? Tại sao anh có thể quên mau như thế? Phải chăng duyên nợ dã sắp đặt mình như thế??
Dù anh có quên...nhưng em vẫn nhớ hoài. Làm sao mà quên được khi chúng ta đã trãi qua biết bao nhiêu là kỷ niệm. Em biết anh sẽ không bao giờ quay lại nữa...Nhưng em sẽ mãi mãi không thể Nào quên. Em vẵn hằng Nhớ đến anh , từng giây từng phút từng giờ.... Hết ngày này sang tháng kia sang năm nọ...
Gặp LÀm chi khi mình không duyên nợ
Yêu làm gì khi tình lỡ cách xa
Nhớ Mà chi khi người ta quay bước
Để tim mình mai~ mãi bị nát tan.
thangdien
21-04-2008, 05:58 PM
Lại một ngày nữa anh đem nhung nhớ chất chồng lên ngày tháng bình yên của em rồi anh có biết ? Lòng dặn lòng là sẽ thôi không nhớ về anh nữa .Nhưng anh ơi ! làm sao quên khi bóng hình anh vẫn luôn luôn ẫn hiện trong em với ngàn nỗi nhớ không tên ? Anh à ! Nhiều đêm em thức giữa ánh sao trời mà tự hỏi không biết bao nhiêu lần : Giờ đây anh có vui vẽ hay hạnh phúc ? Nơi xứ xa - có bao giờ - chỉ trong một khoảng lặng nào đó thôi - anh nhớ em như em đã và đang nghĩ về anh ? Khi cơn mơ chợt qua đi thì cũng là lúc yêu thương lại dâng tràn trong tâm trí . Em lại thẫn thờ tìm anh trong miền kí ức ngọt ngào xa xưa . Dẫu biết rằng càng như thế , con tim non như lại bị chính tình yêu đẹp thưở nào xé tan từng mãnh . Dưới ánh trăng thề ... Anh nhìn em bằng đôi mắt mà em biết được rằng có lẽ cho hết cuộc đồi này sẽ không còn ai nhìn em như thế nữa cả . Thật nồng ấm và thiết tha. Em yêu đôi mắt ầy đến lạ kì ...Cũng trong ánh trăng thơ mộng ấy. Ta trao nhau nụ hôn đầu đời trong sự bỡ ngỡ đến dại khờ của em và anh . Hai ta như kẽ mộng du lạc vào mê cung tình ái mà ở đó là vô vàng yêu thương ...Em như người du hành lạc vào sa mạc tình yêu của anh . Từ anh , em khao khát tất cả. Khao khát trái tim anh , khao khát hơi thở anh và khao khát hạnh phúc bên anh . Cho đến lúc này đây , dù tình đã không trọn vẹn . Nhưng khi nghĩ về nó trong em hạnh phúc đến lạ kì . Phãi chăng, khi yêu nhau ta đã làm tất cả để tình yêu viên mãn nên giờ đây không có chữ " hối tiếc " cất lên từ anh hoặc từ em ? Yêu anh lắm ! Yêu anh bằng một tình yêu lớn mà không có gì so sánh được. Giống như ngày còn bên nhau anh nói vậy : "Yêu em bằng cái vòng tròn" .Không thễ nào hơn nữa , fải không anh ? Vỗ giấc từng đêm nghe con tim mình đau nhói . Em không thể sống vị tha như mẹ em nhưng em đã để anh đi mà không nói lời gì .Anh có trách em không ? Cuộc tình của tụi mình như vần thơ . Tiếc là em chưa rãi hết vần thì tình đã vỗ cánh bay. Nhưng người ta nói "tình chỉ đẹp khi còn dang dỡ . Đời mất vui khi đã vẹn câu thề " . Tình đẹp nhất khi ta xa nhau nhưng còn thương nhau mà anh nhỉ ? Em cứ ngỡ , anh sẽ mãi yêu em như em yêu anh. Anh sẽ nhớ em như em nhớ anh . Nhưng có ngờ đâu- bể dâu tình đời đã đẫy anh ngày một xa em hơn. Cớ sao giữa chúng mình lại có 1 khoảng cách vậy hở anh? Cuộc tình ngày nào em dầy công chăm chút.Bỗng phút giây lại hoá mong manh ...Tại sao ? Lẽ gì ? Vì đâu ? ...Thôi có lẽ không còn ngôn từ nfo nữa để diễn tả lòng em lúc này đây,nhưng chỉ mong ở anh 1 lời nói...vâng chỉ 1 lời thôi có thể được không anh?Mãi mãi chờ anh!!!
thangdien
21-04-2008, 06:00 PM
Anh thương nhớ !
_Đã nhiều lần em viết thơ cho anh , viết rồi lại xoá đi ........ và không hiểu vì sao hôm nay em lại viết ???....
_Anh ơi !...Ngoài trời giờ đây lạnh lắm , gió cuối thu từng đợt thổi về làm xào xạt lá rơi . Anh , giờ nơi đó có lạnh lắm khg ? , sao lòng em thật tróng vắng , và lạnh rít từng cơn ??? Và em đả tự hỏi .....gió đông thổi về , hay gió lạnh từ tâm ! ???Trời cũng sấp chuyển Đông rồi, em ngồi đây ôn lại những kỷ niệm vui buồn của đôi ta, những kỷ niệm đẹp đẻ vô cùng ! Bên ngoài tuy lạnh nhưng không lạnh như cơn lạnh trong lòng em đâu anh.... Lạnh lắm ....lạnh lắm anh ....
Từ ngày anh ra đi , anh đả mang theo tất cả, chỉ để lại cho em là......kỷ niêm ! Đả nhiều lần em cố xoá bỏ đi , tự nhủ lòng mình là .....em sẻ quên , và sẻ quên tất cả !!!
Nhưng anh ơi !!! Em càng cố quên thì nó lại càng đai nghiến lòng em !!!
lúc bên nhau mỏi lúc em hờn giận , anh âu yếm dổ dành bằng nhửng lời trách yêu :
_( Em thiệt là .....sao cứ giận anh hoài vậy.....nhưng mà hỏng sao , em càng giận thì anh càng vui , tại vì ...em biết sao hông? Sao hả anh?...thì là ......em càng giận là càng thương anh đó !!!
Và nay , cũng cùng một tâm trạng .......nhưng anh ơi ! anh ở đâu ! ??? giờ đây em mới hiểu câu nói ấy : Còn nhớ , còn thương còn hờn giận! Và em cũng biết được anh cũng đang thương nhớ về em ! phái khg anh ???
thangdien
21-04-2008, 06:02 PM
Tìm sao thấy đôi vòng tay xa xưa ấy .
Của phương trời đầy dẫy với đam mê .
Bao lạnh giá - con tim em se thắt .
Mong sưởi lại con tim lòng băng giá .
Những vần thơ này xưa em không muốn viết vì em sợ những lời hoa mộng này sẻ trở thành như cuộc tình tan vỡ mang đầy hối tiếc như em đã từng đọc trong những tiễu thuyết anh cho em đọc . Nhưng bây giờ , những vòng thơ đầy chất nhớ này đã tuôn chảy trong em , và em viết ra đã tô điễm cho một cuộc tình tan vỡ . Dù sao đi nữa , những kỹ niệm này cũng là những kỹ niệm đẹp mãi trong lòng em và em sẻ mãi mãi tôn thờ nó . Dù phương xa cách trở , cuộc tình chia hai , nhưng em , trái tim em vẫn luôn chữa đầy hình bóng và kỹ niệm về anh . Phãi chăng đây là cái giá phải trả cho cuộc tình không trọn vẹn ??? em sẻ mãi chờ , chờ ngày anh trỡ về bên em vì ... anh mãi mãi la"ngừơi thương" của lòng em . ....Người anh yêu!
thangdien
21-04-2008, 06:06 PM
Nhớ em anh lại online trước biển, nhìn tấm hình mà em gửi tặng riêng anh ngày trước, rồi đọc lại mail của em, đọc từng chữ, từng chữ và từng chữ, cả chữ ký hình mặt cười và nụ hồng em gửi tặng anh cuối thư nữa, đọc xong vẫn chưa đỡ nhớ!
Phố nhỏ, Ngày... tháng... năm....
Em thương yêu và xa nhớ của riêng anh!
Giữa thăm thẳm biển xanh lồng lộng gió trời và mênh mông cát trắng của vùng biển Bán Đảo Cam Ranh - Miền Trung nắng cháy. Anh ngắm nhìn biển cả mênh mông, nhưng nỗi lòng lại gửi theo chiều gió về phía Nam xa xôi, nơi ấy là quê hương, nơi ấy là xóm nhỏ yêu thương, là tình yêu của anh.
Một mình, lần đầu tiên đi dạo một mình trên biển, ngắm ánh bình minh, anh mới cảm nhận hết được cái dữ dội, cái ồn ào, cái lặng lẽ rất đỗi hồn nhiên của biển. Anh thấy lòng mình như trẻ lại, bao nhiêu nỗi buồn, bao nhiêu nỗi vất vả lo toan trong cuộc sống, đều được xoa dịu đi tất cả chỉ còn đọng lại nỗi ấm áp và thoải mái trong tâm hồn người con nhiều năm xa biển. Những lúc như thế này giá như có một nàng tiên cá trong cổ tích xuất hiện cho anh một điều ước thì hay biết mấy, và anh sẽ thấy hạnh phúc và mãn nguyện hơn.
Em biết anh cầu được điều ước ấy anh sẽ ước gì không? Anh sẽ ước gì em ở cùng anh trong lúc này nhỉ?. Chúng mình sẽ ngồi cạnh bên nhau cùng ngắm ánh bình minh, điều đó thật tuyệt vời và thật hạnh phúc phải không em?. Nhưng mà điều ước này thật sự... không linh phải không em?. Em thật gần và cũng ở quá xa anh, anh không thể nào níu giữ được bước chân bé nhỏ của em. Anh chẳng thể mường tượng hình ảnh của em ở trong anh nó như thế nào. Chỉ biết là giờ đây trong trái tim bé nhỏ của anh đã có và đang có bóng hình người con gái mà anh thương, một người con gái chỉ cùng anh online mà chưa lần đối diện cùng nhau, chưa từng hò hẹn, chưa từng một lần nắm tay nhau đi dạo khắp những khu vườn hoa cỏ dại lãng mạn như anh vẫn hằng hình dung và mơ tưởng.
Nhưng hình ảnh người con gái ấy lại chiếm giữ hồn anh từng ngày. Anh không biết làm gì bây giờ nữa! Anh phải làm gì khi chính anh lại ôm ấp một tình yêu online nồng nàn êm dịu và mãnh liệt đến như thế!. Nó làm anh liên tưởng đến em, tới cơn mưa mùa hạ, tới những cánh phượng đỏ rực nơi sân trường vắng lặng. Em cũng cái tên một loài hoa thân thương và trìu mến ấy nhưng sao anh cứ cảm thấy trống vắng và cô đơn. Online! Vâng tình online!. Nhiều lúc anh nghĩ chẳng lẽ chúng mình cứ yêu online như vậy mãi sao!. Vậy thì có quá bất công cho tình yêu của chúng mình không?
Bình lặng trước biển anh nghĩ về những ngày đã qua, nghĩ về tình yêu của chúng mình, anh nhớ em nhiều lắm!. Thật nhiều và thật nhiều!. Nhớ em anh lại online trước biển, nhìn tấm hình mà em gửi tặng riêng anh ngày trước, rồi đọc lại mail của em, đọc từng chữ, từng chữ và từng chữ, cả chữ ký hình mặt cười và nụ hồng em gửi tặng anh cuối thư nữa, đọc xong vẫn chưa đỡ nhớ! Giờ làm sao đây! Thôi thì thinh lặng ngắm bình minh biển và online tâm sự cùng em vậy.
Không biết là nơi xa xôi ấy em đang làm gì, có nhớ đến anh, đến tình online của chúng mình không?. Chắc là nhớ rồi đúng không? Anh nhớ có lần em vẫn thường nói với anh là em lúc nào cũng "ngoan và nhớ" đến anh nhiều, và điều ấy làm anh thêm vững bước, thêm tự tin khi anh nhớ về em đấy. Anh cảm ơn em nhiều lắm cảm ơn vì đã dành cho anh những tình cảm chân thành và tuyệt vời như thế. Anh vẫn biết là em yêu anh nhiều nhưng em thương yêu à! Ở một khía cạnh nào đó anh nghĩ rằng chẳng lẽ chúng mình chỉ yêu online như vậy sao? Vậy thì tình yêu của chúng mình có quá lãng mạn xa rời với thực tế không? Điều này thật là bất công cho tình yêu của chúng mình quá, tình yêu không chỉ đơn thuần là những buổi trò chuyện online vui vẻ, những lá thư cùng những lời lẽ chân thành yêu thương trìu mến tha thiết mà tình yêu cần nhiều thứ khác nữa.
Em thương yêu!. Không biết từ khi nào anh lại có thói quen uống cafe và ngồi suy tư muộn, những lúc như thế này anh như lạc vào một thế giới khác, thế giới của sự yên tĩnh và trầm lắng. Anh nghĩ về gia đình, về bạn bè, về cuộc sống và cuối cùng là Bà Táo của riêng anh. Người đã lấy đi cả hồn anh, cả sự độc thân và cô đơn ngày nào của riêng anh. Giờ này em ở đâu! Em thật tàn nhẫn với anh biết bao! Sao không một lần đến cùng anh để xua đi trong lòng anh cái tĩnh lặng và nhớ nhung ấy!
Em biết không? Hoàng hôn biển nơi đây thật tuyệt, gió nhè nhẹ làm lay động từng đợt sóng xô bờ bọt tung trắng xóa, xa xa từng hàng dừa soi nghiêng ánh nắng hoàng hôn như làm duyên làm dáng trước biển Anh rất thích ngắm bình minh và hoàng hôn biển. Anh yêu cái hồn nhiên, ồn ào, sôi động của buổi bình minh và cái lặng lẽ, êm dịu của biển lúc hoàng hôn từ từ buông xuống. Cũng như anh mong muốn rằng tình online giữa chúng mình đã có một tình yêu online tuyệt với như thế thì kết thúc cũng tuyệt vời và hạnh phúc như thế!. “I Love You !”.
Anh cũng không biết là anh nói với em câu nói yêu thương ấy với em là lúc nào, nhưng hình như cảm giác của anh lúc ấy rất là chân thật và nghiêm túc. Bây giờ cũng vậy anh rất muốn một lần nữa anh lại nói với em lời yêu thương chân thành ấy và lần này anh sẽ nói điều này trước biển, anh muốn rằng biển sẽ là chứng nhân cho tình yêu của anh, cho tình yêu của chúng mình. Bà Táo ơi! Anh yêu Em!. Ông táo yêu bà Táo và nhớ bà Táo nhiều lắm, thật nhiều và thật nhiều đấy.
Người đàn ông chân thật của em !
Ông Táo
thangdien
21-04-2008, 06:08 PM
Tình Đã Nhạt Mờ ngày...tháng...năm...
Anh !
Em vẫn nhớ về anh, nhưng không hiểu sao nổi nhớ hôm nay không bóng nhoáng và sáng chiếu lên màu hạnh phúc ... mà những giọt ưu tư trầm lắng đâu đó rớt rơi làm cho nổi nhớ lấm lem loang lổ những vết buồn xa xăm nào đó . Em không biết là tại em nhạy cãm ... hay bởi tình anh còn quá mõng manh mà em ước mơ em lại quá tràn đầy ... để có đôi lúc em nghe trong mình hụt hẩn một niềm đau ... em không biết phải nói sao cho anh hiểu cái cãm giác trong em ... em buồn anh à, tuy đã thoả thuận là cứ mặc cho số phận vậy ... nhưng có lúc em lại không can tâm ... tại sao số phận không để em sống mãi trong cái thế giới đơn lẻ của mình ... lại khiến xui chi cho em gặp anh ... tia nắng ấm áp của yêu thương ... nhưng số phận thì không bao giờ ưu đải em, tia nắng ấy cao quá xa quá anh ạ ! em lại sợ, sợ em không đủ khả năng để nắm bắt lấy nó ...
Tuy có chút buồn thoáng qua trong tâm tư ... nhưng em vẫn giữ đúng thỏa thuận ban đầu của mình ... cố sẽ không nghĩ ngợi nhiều ... và vẫn mộng về anh, giấc mộng yêu thương của em !
vBulletin® v3.7.2, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.