PDA

View Full Version : Nhạc Vàng là gì ?


tridq
28-05-2009, 08:29 AM
Nhạc vàng là một từ Việt Nam mướn từ Trung Quốc. Hình như hiện nay đa số người tưởng rằng nhạc vàng là nhạc Sài Gòn cũ. Nhưng ở Việt Nam người ta đã sử dụng đến cụm từ âm nhạc màu vàng trước cái thuở mà Sài Gòn đã bị cũ. Vốn khi nào người ta nói đến nhạc vàng họ nói đến nhạc mà hiện nay được gọi bằng nhạc tiền chiến, hay họ nói đến nhạc của thế giới tư bản.

Trong bài viết "Cuộc đâu tranh 'âm nhạc màu vàng' ở Trung Quốc" của Nguyễn Lân Tuất trong tạp chí Văn học (25 tháng 6 1958) có định nghĩa nhạc vàng như sau: "là thứ âm nhạc lãng mạn bi quan, hoặc khêu gợi tình dục và những khát vọng thấp kém của xác thịt. Nó dùng khúc điệu lê thê rũ rượi hay lẳng lơ đĩ thoã, kết hợp với luận điệu giật gân và lời ca dâm đãng, thêm vào đó là một sự trình bày hỗn loạn nhả nhớt; nó là thứ âm nhạc xấu xa hèn kém nhất trong nghệ thuật âm nhạc”


Đại khái nhạc vàng là một khái niệm của chủ nghĩa Mao Trạch Đông. Từ 1951 đến những năm đầu thập niên 1970 tư tưởng Mao Trạch Đông có ảnh hưởng sâu xa trong cơ chế quản lý văn hóa ở Việt Nam. Nhạc vàng là bất cứ tác phẩm nào không phải là nhạc cách mạng, không phải là nhạc đấu tranh cho công nông binh, để thống nhất Việt Nam. Như vậy nhạc này chính là bất cứ loại nhạc có thể bị chống lại vì bị coi là tư bản, tư sản, phản động, hay xét lại. Nghiã là đại đa số nhạc mà người thích nghe để giải trí là nhạc vàng. Từ Đoàn Chuẩn và Trịnh Công Sơn đến Beatles và Bob Dylan. Đều vàng cả.

Trong những năm đó Việt Nam có một kế hoạch để xóa lại tất cả các vết tích của nhạc vàng. Bây giờ dù cái họ còn giữ nhiều quan niệm của thời đó nhưng họ không còn muốn xóa lại nhạc ấy như xưa. Như thế là một điều đáng mừng.

Để nghe nhạc vàng bấm vào đây: (http://www4.nhac.vui.vn/Music/#Album,4869)

nhorung
28-05-2009, 09:01 AM
Nhạc vàng là một từ Việt Nam mướn từ Trung Quốc
Không biết nguồn mà tridq phát biểu ở đâu ?hay tự tridp nghĩ ra thế? có 1 định nghĩa khác :
Nhạc vàng là dòng nhạc Việt Nam ra đời từ thập niên 1960 với những giai điệu nhẹ nhàng (boléro, rumba, ballade ...) và ca từ vừa bình dân, dung dị lại vừa đậm chất thơ. Trước năm 1975, dòng nhạc này chủ yếu phổ biến trong miền Nam. Sau đó, mặc dù bị cấm trên các phương tiện truyền thông, nhạc vàng vẫn được nhiều người ưa thích cả trong Nam lẫn ngoài Bắc. Đối với người Việt ở hải ngoại thì nhạc vàng trở thành một dòng nhạc chủ đạo trong thị hiếu người nghe nhạc.

Các nhạc sĩ nổi tiếng của khuynh hướng nhạc vàng có Hoàng Thi Thơ, Anh Bằng, Duy Khánh, Trần Thiện Thanh, Vinh Sử, Châu Kỳ, v.v.; và các ca sĩ là Thanh Tuyền, Chế Linh, Duy Khánh, Tuấn Vũ, Hương Lan, v.v.

Sau năm 1975, nhạc vàng đã bị chính quyền Việt Nam phân loại thành dòng "nhạc đồi trụy", đôi khi còn bị ghép thêm hai chữ "phản động" vì cho rằng đây là loại nhạc ru ngủ có khả năng tạo ra mầm mống phản cách mạng. Mãi đến khi bắt đầu thời kì đổi mới thì các loại nhạc vàng mới dần dà được xem xét lại và cho phổ biến một cách hạn chế tuỳ theo tác giả và tác phẩm.

Một số ý kiến

* Dịch giả Nhật Chiêu: "Tôi nghĩ nhạc sến là một bộ phận cơ bản trong đời sống âm nhạc dành cho đối tượng thưởng thức bình dân, không thể thiếu. Không chỉ Việt Nam mà rất nhiều nước đều có loại hình giải trí dành riêng cho đối tượng đông đảo này. Trong rất nhiều "tình huống" cuộc sống, tình cờ "lạc vào" tôi lại thấy nhiều ca từ của nhạc sến rất có lý (!). Sự thật là chưa có ai buồn nghe nhạc sến mà chết cả nhưng đã có nhiều trường hợp thưởng thức "văn hóa" cao cấp lại tự tử ví dụ như trường hợp tác phẩm Những nỗi đau của chàng Goet-thơ của Gớt. Nói vui, theo tôi, nghe nhạc sến cũng như mặc áo chim cò, không hại ai".
* Họa sĩ Trịnh Cung: "Trong tranh vẫn có "sến" chứ! Ví dụ như tranh của họa sĩ Lê Trung trước đây. Ông thường vẽ phụ nữ ngực tròn, mặc áo bà ba đội khăn hoặc nón rất Sài Gòn. Nói chung là bình dân. Nhưng chân dung các nhà văn như Hồ Biểu Chánh, bà Tùng Long... của ông thì vẫn đầy cá tính. Nhiều người nhớ! "Nhạc sến" thường tập trung vào điệu boléro. Theo tôi, ngoài tính mòn, đơn điệu, boléro có ưu điểm là rất thích hợp với giọng nam của các ca sĩ Sài Gòn. Các nhạc sĩ như Lam Phương, Hồ Đình Phương, Thanh Sơn... là những cái tên được biết đến từ "nhạc sến". Nói không quá, "nhạc sến" rất đặc trưng cho đời sống thị dân".
* Ca sĩ Hương Lan: "Âm nhạc có nhiều dòng khác nhau: nhạc dân ca, nhạc trữ tình..., nhưng không có dòng nhạc sến. Tôi không biết những người hay dùng từ sến để chê một bài nào đó, họ có hiểu "sến" là gì hay không; hay cái gì không thích thì đều cho là "sến". Cũng như từ "cải lương" vậy, đó là một loại hình nghệ thuật, sao mọi người có thể tùy tiện sử dụng mỗi khi muốn chê cái gì đó (sao sến quá, sao cải lương quá). Tôi xem đó là sự chọc ghẹo, coi thường và nhục mạ rất tệ hại, nếu không nói là vô văn hóa. Nhưng đó là khán giả chê. Đáng buồn hơn, ngay cả người trong giới cũng nói như vậy. Các em dù có nổi tiếng đến đâu, hát nhạc sang thế nào thì cũng đừng nên coi thường các loại nhạc khác".
* Ca sĩ Ngọc Sơn: "Đáng ngạc nhiên là nhạc trẻ, nhạc pop hiện đại đôi khi cũng bị người nghe "liệt" vào hàng "sến" (vì họ không thích). "Sến" là hình thức áp đặt, và những người nói từ này thường hiểu "sến" là nhà quê, là nghèo; chẳng lẽ nhà quê hay nghèo là có tội, là bị chê? Có "quê" thì mới phân biệt được với "tỉnh" chứ! Mà tôi cũng coi mình và âm nhạc của mình là sến đấy, hay nếu ai có nói tôi sến, tôi càng thích; vì tôi luôn đứng về phía người dân lao động nghèo - họ cũng thường bị gọi là sến khi hay nghe loại nhạc tình cảm ướt át, và tôi luôn bảo vệ loại nhạc đó".
* Ca sĩ Thùy Trang: "Người ta hay dùng từ "sến" khi nói đến những ca khúc trữ tình ủy mị. Nhưng lời của nhiều bài nhạc trẻ bây giờ nghe còn... (nếu được nói) sến hơn dòng nhạc tôi đang hát. Nhiều người vẫn cho rằng nhạc trẻ mang tính thị trường, nhưng thực tế chỉ tồn tại một thời gian nào đó; còn nhạc quê hương, trữ tình, mà bị gọi là sến, thì vẫn sống mãi đó thôi. Âm nhạc như một món ăn tinh thần, mà 9 người 10 ý, làm sao chiều hết được! Cho đến giờ này, tôi vẫn rất tự tin khi hát loại nhạc mà tôi đã chọn".
* Ca sĩ Quang Dũng: "Tôi không hề phân biệt sang - sến, quan trọng là ca sĩ hát như thế nào để lay động được cảm xúc của người nghe. Có những bài bị cho là sến nhưng tôi vẫn chọn để hát lại (như bài "Thành phố mưa bay" của ca sĩ Tuấn Vũ), theo cách của mình, và vẫn được đón nhận. Mà nhạc bị quy vào sến vẫn có chỗ đứng trong lòng khán giả suốt mấy chục năm nay. Chị Hương Lan là một thần tượng của tôi, và tôi thường nghe những bài nhạc quê hương trữ tình của chị".
Trích từ:http://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%E1%BA%A1c_v%C3%A0ng

tnk
28-05-2009, 10:00 AM
Trước giờ luôn nghĩ nhạc vàng là nhạc sến, :D. Chúa ghét mấy bài hát lời lẽ ủy mị, nghèo nàn mà những người lớn còn hay nghe, thấy chẳng có giá trị giải trí gì chỉ tổ làm cho con người thêm chán chường, sầu não

nhatduyly
16-08-2009, 11:28 AM
Tinh thần sẻ thoải mái hơn khi nghe vài ca khúc nhạc vàng. Thật tuyệt khi đó là những ca khúc làm ấm áp tình người.

kidkington
20-10-2009, 05:21 PM
Nhạc vàng là một từ Việt Nam mướn từ Trung Quốc. Hình như hiện nay đa số người tưởng rằng nhạc vàng là nhạc Sài Gòn cũ. Nhưng ở Việt Nam người ta đã sử dụng đến cụm từ âm nhạc màu vàng trước cái thuở mà Sài Gòn đã bị cũ. Vốn khi nào người ta nói đến nhạc vàng họ nói đến nhạc mà hiện nay được gọi bằng nhạc tiền chiến, hay họ nói đến nhạc của thế giới tư bản.


không biết là bác lấy cái đấy ở đâu có thể cho tôi xin cái link hay đại loại như vậy được kô ,
các nhạc sĩ ca sỹ như Duy Khánh, Chế Linh, Tuấn Vũ ...đều rất quen thuộc với người yêu nhạc cả nước chứ kô riêng gì miền nam ...mặc dù bị cấm thì cấm đấy nhưng vẫn cứ nghe nhan nhãn
Trong bài viết "Cuộc đâu tranh 'âm nhạc màu vàng' ở Trung Quốc" của Nguyễn Lân Tuất trong tạp chí Văn học (25 tháng 6 1958) có định nghĩa nhạc vàng như sau: "là thứ âm nhạc lãng mạn bi quan, hoặc khêu gợi tình dục và những khát vọng thấp kém của xác thịt. Nó dùng khúc điệu lê thê rũ rượi hay lẳng lơ đĩ thoã, kết hợp với luận điệu giật gân và lời ca dâm đãng, thêm vào đó là một sự trình bày hỗn loạn nhả nhớt; nó là thứ âm nhạc xấu xa hèn kém nhất trong nghệ thuật âm nhạc”
định nghĩa gì gớm quá dzậy....
nếu ông Nguyễn lân Tuất là 1 người công sản thì tôi không có gì để nói ..:))


Trước giờ luôn nghĩ nhạc vàng là nhạc sến, . Chúa ghét mấy bài hát lời lẽ ủy mị, nghèo nàn mà những người lớn còn hay nghe, thấy chẳng có giá trị giải trí gì chỉ tổ làm cho con người thêm chán chường, sầu não

ai bảo không có ý nghĩa bạn cứ 1 cách từ từ sẽ thấy nó hay từng câu từng chử ấy chứ

tôi cũng mới thích nhạc vàng gần đây thôi và thực sự đã bị thu hút, lời bài hát thật lắng sắc đầy chất thơ
nghe bài này thử đi ..giống như 1 câu chuyện vậy
http://www.nhaccuatui.com/m/bHgZci4X9h
http://www.nhaccuatui.com/m/TEVIX36Uoe
đây nữa
http://inghe.info/music/Getplaylist1/gis77qG